醉落魄

宋代 张抡
湖光湛碧。亭亭照水芙蕖拆。绿罗盖底争红白。恍若凌波,仙子步罗袜。 如今霜落枯荷折。清香无处重寻觅。浮生似此初无别。及取康强,一笑对风月。
guāng zhàn tíng tíng zhào shuǐ chāi 绿 luó gài zhēng hóng bái huǎng ruò líng   xiān luó
jīn shuāng luò zhé qīng xiāng chǔ zhòng xún shēng shì chū bié kāng qiáng   xiào duì fēng yuè