醉落魄

宋代 张元干
一枝冰萼。鬓云低度横波约。醉扶曾罥乌巾角。长是春来,肠断宝钗落。 罗衣乍怯香风薄。夜深花困遮垂幕。不堪往事寻思著。休问尊前,客恶主人恶。
zhī bīng è bìn yún héng yuē zuì céng juàn jīn jiǎo cháng shì chūn lái   cháng duàn bǎo chāi luò
luó zhà qiè xiāng fēng báo shēn huā kùn zhē chuí kān wǎng shì xín zhù xiū wèn zūn qián   è zhǔ rén è