醉落魄

宋代 蔡伸
明眸秀色。双蛾巧画春山碧。盈盈标韵倾瑶席。一见尊前,宛是旧相识。 深期密语虽端的。良宵无奈成轻掷。忍教只恁空相忆。得入手来,无限好则剧。
míng móu xiù shuāng é qiǎo huà chūn shān yíng yíng biāo yùn qīng yáo jiàn zūn qián   wǎn shì jiù xiāng shí
shēn suī duān liáng xiāo nài chéng qīng zhì rěn jiào zhī nèn kōng xiāng shǒu lái   xiàn hǎo