醉落魄

宋代 蔡伸
波纹如縠。池塘雨后添新绿。海棠初绽红生肉。双燕归来,还认旧巢宿。 凝情凭暖阑干曲。新愁无限伤心目。谁人月下吹横玉。惊起鸳鸯,飞去自相逐。
wén chí táng hòu tiān xīn 绿 hǎi táng chū zhàn hóng shēng ròu shuāng yàn guī lái   hái rèn jiù cháo 宿
níng qíng píng nuǎn lán gān xīn chóu xiàn shāng xīn shuí rén yuè xià chuī héng jīng yuān yāng   fēi xiāng zhú