醉后忆山中故人(一作故人山中)

唐代 王建
花开草复秋,云水自悠悠。因醉暂无事,在山难免愁。 遇晴须看月,斗健且登楼。暗想山中伴,如今尽白头。
huā kāi cǎo qiū   yún shuǐ yōu yōu yīn zuì zàn shì   zài shān nàn miǎn chóu
qíng kàn yuè   dòu jiàn qiě dēng lóu àn xiǎng shān zhōng bàn   jīn jǐn bái tóu