醉后信口劝客饮

明代 王世贞
今日为客,挂却头上豸,解我腰间鱼。簪缨缧绁不足道,形骸土木终何如。 少年弹棋六博兼摴蒱,一一将置前庭除,与客递起为欢娱。 东流之水西上舻,世人自贤吾自愚。客不见洛阳苏生恶少年,开口造化俱无权。 横六黄金五车裂,总为城南二顷田。客不见魏齐声势同山丘,厕中死人断君头。 黥徒马食相堂下,当时溺者秦应侯。人生反覆难预期,精灵一别千忧随。 请看草木有荣悴,荣者何恩怨者谁。丈夫不能龌龊权门取荣贵,驱遣七尺供妻子。 又不能仰面看屋梁,万岁千秋亦如此。浊泾清渭何能理,先生一言客记取,拍浮酒船吾足矣。
jīn wèi   guà què tóu shàng zhì   jiě yāo jiān zān yīng léi xiè dào xíng   hái zhōng    
shào nián dàn liù jiān chū   jiāng zhì qián tíng chú   wèi huān  
dōng liú zhī shuǐ 西 shàng   shì rén xián jiàn luò yáng shēng è shào nián kāi   kǒu zào huà quán    
héng liù huáng jīn chē liè   zǒng wèi chéng nán èr qǐng tián jiàn wèi shēng shì tóng shān qiū   zhōng rén duàn jūn tóu    
qíng shí xiāng táng xià   dāng shí zhě qín yīng hóu rén shēng fǎn nán jīng   líng bié qiān yōu suí    
qǐng kàn cǎo yǒu róng cuì   róng zhě ēn yuàn zhě shuí zhàng néng chuò quán mén róng guì   qiǎn chǐ gōng    
yòu néng yǎng miàn kàn liáng   wàn suì qiān qiū zhuó jīng qīng wèi néng xiān   sheng yán pāi   jiǔ chuán