醉后信口便成九韵

明代 王世贞
王生劝汝一杯酒,自古英雄落人手。冠星饭露竟何限,马足车轮为谁久。 昨者磬折少年前,顾影俄然见老丑。枵腹晨昏不得谢,归来仓皇詈其妇。 新诗赋就掩关读,风雷为我排晴昼。千秋受驱万象役,曹刘失魄扬马走。 但使古人百不欺,笑任雌黄世间口。吴江莼鲈解秋熟,七尺尚属王生有。
wáng shēng quàn bēi jiǔ   yīng xióng luò rén shǒu guān xīng fàn jìng xiàn   chē lún wèi shuí jiǔ    
zuó zhě qìng shé shào nián qián   yǐng é rán jiàn lǎo chǒu xiāo chén hūn xiè guī   lái cāng huáng    
xīn shī jiù yǎn guān   fēng léi wèi pái qíng zhòu qiān qiū shòu wàn xiàng cáo   liú shī yáng zǒu    
dàn shǐ 使 rén bǎi   xiào rèn huáng shì jiān kǒu jiāng chún jiě qiū shú   chǐ shàng shǔ wáng shēng yǒu