醉后怒笔

宋代 唐庚
炭寒火冷灯微明,虚檐泻雨如倾瓶。酒酣耳热身体轻,抚膺大吼黄钟声。 怒目直视如流星,拔剑击柱傍人惊。丈夫宁可五鼎烹,安得容此吞舟鲸。
tàn hán huǒ lěng dēng wēi míng   yán xiè qīng píng jiǔ hān ěr shēn qīng   yīng hǒu huáng zhōng shēng    
zhí shì liú xīng   jiàn zhù bàng rén jīng zhàng nìng dǐng pēng ān   róng tūn zhōu jīng