醉后苦热狂吟

宋代 姜特立
休说唐装与晋装,一丝不挂谩风狂。登枝解衵不快意,脱帽露顶犹寻常。 我生惮暑老益甚,束缚冠屦如以桎梏置我旁。安得天风吹上雪山顶,凭陵大叫呼彼苍。 下臣尘世热欲死,愿借三冬塞空之白雪,十月陨物之繁霜。 阴崖已冻裂复裂,草木禽兽颠且僵。此时天上天下无暑气,姜子夜半独立方清凉。
xiū shuō táng zhuāng jìn zhuāng   guà mán fēng kuáng dēng zhī jiě kuài tuō   mào dǐng yóu xún cháng    
shēng dàn shǔ lǎo shén   shù guān zhì zhì páng ān tiān fēng chuī shàng xuě shān dǐng píng   líng jiào cāng    
xià chén chén shì   yuàn jiè sān dōng sāi kōng zhī bái xuě   shí yuè yǔn zhī fán shuāng  
yīn dòng liè liè   cǎo qín shòu diān qiě jiāng shí tiān shàng tiān xià shǔ jiāng   bàn fāng qīng liáng