醉后放歌

宋代 周密
冷风如冰月如水,夜久霜寒倚秋桂。酒樽已眠人未睡,闲与孤蛩各言志。 宇宙宽闲容我辈,千古万古同一致。天上人间好恶异,君子小人常倒置。 不愿建侯游万里,金印红旗拥千骑。不愿闻鸡五更起,衮绣传呼趋九陛。 惟愿擘画千百岁,坐见无怀大庭氏。不须结绳与画地,何者为愚何者智。 不蚕而衣不耕刈,不暑不寒春泄泄。有酒如江碧浮蚁,一瓢日日江头醉。 醉后长歌语流丽,歌声透天天为喜。赐我三元九霞佩,佩之乘风御清气。 虎豹遁迹鬼神避,意之所之身即至。竦身蜚出扶摇外,直到天宫三十二。
lěng fēng bīng yuè shuǐ   jiǔ shuāng hán qiū guì jiǔ zūn mián rén wèi shuì   xián qióng yán zhì
zhòu kuān xián róng bèi   qiān wàn tóng zhì tiān shàng rén jiān hào   jūn zi xiǎo rén cháng dào zhì
yuàn jiàn hòu yóu wàn   jīn yìn hóng yōng qiān yuàn wén gēng   gǔn xiù chuán jiǔ
wéi yuàn huà qiān bǎi suì   zuò jiàn huái 怀 tíng shì jié shéng huà   zhě wèi zhě zhì
cán ér gēng   shǔ hán chūn yǒu jiǔ jiāng   piáo jiāng tóu zuì
zuì hòu cháng liú   shēng tòu tiān tiān wèi sān yuán jiǔ xiá pèi   pèi zhī chéng fēng qīng
bào dùn guǐ shén   zhī suǒ zhī shēn zhì sǒng shēn fēi chū yáo wài   zhí dào tiān gōng sān shí èr