醉後草书歌诗戏作

宋代 陆游
朱楼矫首隘八荒,绿酒一举累百觞,洗我堆阜峥嵘之胸次,写为淋漓放纵之词章。 墨翻初若鬼神怒,字瘦忽作蛟螭僵;宝刀出匣挥雪刃,大舸破浪驰风樯。 纸穷掷笔霹雳响,妇女惊走儿童藏。 往时草檄喻西域,飒飒声动中书堂。 一收朝迹忽十载,西掠三巴穷夜郎。 山川荒绝风俗异,赖有酒美犹能狂,醉中自脱头上帻,绿发未许侵微霜。 人生得丧良细事,孰谓老大多悲伤!
zhū lóu jiǎo shǒu ài huāng   绿 jiǔ lèi bǎi shāng   duī zhēng róng zhī xiōng   xiě wèi lín fàng zòng zhī zhāng  
fān chū ruò guǐ shén   shòu zuò jiāo chī jiāng   bǎo dāo chū xiá huī xuě rèn   làng chí fēng qiáng  
zhǐ qióng zhì xiǎng   jīng zǒu ér tóng cáng  
wǎng shí cǎo 西   shēng dòng zhōng shū táng  
shōu cháo shí zài   西 lüè sān qióng láng  
shān chuān huāng jué fēng   lài yǒu jiǔ měi yóu néng kuáng   zuì zhōng tuō tóu shàng   绿 wèi qīn wēi shuāng  
rén shēng de sàng liáng shì   shú wèi lǎo duō bēi shāng