醉歌行

元代 王恽
苍陂水涨玻璃滑,堤柳含烟翠蒲茁。当年亭馆已陈迹,老树遗台犹秀拔。 我来置酒池上头,使君不负骢马游。县曹供张散平碧,呼集妓乐罗珍羞。 君侯一笑开怀抱,十日东风醉芳草。自嗟客子何所有?春色三分二分老。 人生欢乐不易得,况值清明时节好。终年尘土簿书里,未碍金尊重倾倒。 湖光照眼明罗绮,碧潋瑶翻歌扇底。气酣急遣张水嬉,取乐不论冠佩委。 溪风吹面縠纹生,两叶兰舟铙鼓起。红衣飞坠彩绳高,没入苍烟惊跃鲤。 郡人亦喜岁华新,四面纵观空巷里。佳人弄水祓不祥,公子联镳特观美。 锦筵香细酒不空,既醉穷欢忘誇靡。溪神捧出柘枝娘,翠袖娉婷矜便体。 绣靴画鼓随节翻,罗袜尘生步秋水。一春盛集固云乐,此会宾僚尤燕喜。 山阴修褉晋诸贤,畅叙幽情差可拟。客言行春似蜀守,醉到浣花而已矣。 树梢晴日向斜晖,使君皂盖先醉归。就中二公最爱敬,移次临流尽馀兴。 一杯未了风翻浦,山公倒载寻归路。自怜白发非春事,多为湘妃厌歌舞。 呼儿觅纸纪岁时,不以斯文乌所睹。至元乙亥三月春,元巳才过日在寅。 浩歌月底还自笑,醉里诗成似有神。
cāng bēi shuǐ zhǎng huá   liǔ hán yān cuì zhuó dāng nián tíng guǎn chén lǎo   shù tái yóu xiù    
lái zhì jiǔ chí shàng tou   shǐ 使 jūn cōng yóu xiàn cáo gòng zhāng sàn píng   luó zhēn xiū    
jūn hòu xiào kāi huái 怀 bào   shí dōng fēng zuì fāng cǎo jiē suǒ yǒu chūn   sān fēn èr fēn lǎo    
rén shēng huān   kuàng zhí qīng míng shí jié hǎo zhōng nián chén shū 簿 wèi   ài jīn zūn zhòng qīng dǎo    
guāng zhào yǎn míng luó   liàn yáo fān shàn hān qiǎn zhāng shuǐ   lùn guān pèi wěi    
fēng chuī miàn wén shēng   liǎng lán zhōu náo hóng fēi zhuì cǎi shéng gāo   cāng yān jīng yuè    
jùn rén suì huá xīn   miàn zòng guān kōng xiàng jiā rén nòng shuǐ xiáng gōng   lián biāo guān měi    
jǐn yán xiāng jiǔ kōng   zuì qióng huān wàng kuā shén pěng chū zhè zhī niáng cuì   xiù pīng tíng jīn biàn 便    
xiù xuē huà suí jié fān   luó chén shēng qiū shuǐ chūn shèng yún   huì bīn liáo yóu yàn    
shān yīn xiū xiè jìn zhū xián   chàng yōu qíng chā yán xíng chūn shì shǔ shǒu zuì   dào huàn huā ér    
shù shāo qíng xiàng xié huī   shǐ 使 jūn zào gài xiān zuì guī jiù zhōng èr gōng zuì ài jìng   lín liú jǐn xīng    
bēi wèi liǎo fēng fān   shān gōng dǎo zǎi xún guī lián bái fēi chūn shì duō   wèi xiāng fēi yàn    
ér zhǐ suì shí   wén suǒ zhì yuán hài sān yuè chūn yuán   cái guò zài yín    
hào yuè hái xiào   zuì shī chéng shì yǒu shén