醉歌

宋代 陆游
老夫樯竿插苍石,水落岸沙痕数尺。 江南秋尽未摇落,槲叶离离枫叶赤。 楚人自古多悲伤,道傍行歌犹感激。 野花碧紫亦满把,涧果青红正堪摘。 客中得酒薄亦好,江头烂醉真不惜。 千古兴亡在目前,郁郁关河含暝色。 饥鸿垂翅掠舟过,此意与我同凄恻。 三抚阑干恨未平,月明正照颓乌帻。
lǎo qiáng gān 竿 chā cāng shí   shuǐ luò àn shā hén shù chǐ  
jiāng nán qiū jǐn wèi yáo luò   fēng chì  
chǔ rén duō bēi shāng   dào bàng xíng yóu gǎn  
huā mǎn   jiàn guǒ qīng hóng zhèng kān zhāi  
zhōng de jiǔ báo hǎo   jiāng tóu làn zuì zhēn  
qiān xīng wáng zài qián   guān hán míng  
hóng 鸿 chuí chì lüè zhōu guò   tóng  
sān lán gān hèn wèi píng   yuè míng zhèng zhào tuí