醉歌

唐代 温庭筠
檐柳初黄燕新乳,晓碧芊绵过微雨。树色深含台榭情, 莺声巧作烟花主。锦袍公子陈杯觞,拨醅百瓮春酒香。 入门下马问谁在,降阶握手登华堂。临邛美人连山眉, 低抱琵琶含怨思。朔风绕指我先笑,明月入怀君自知。 劝君莫惜金樽酒,年少须臾如覆手。辛勤到老慕箪瓢, 于我悠悠竟何有。洛阳卢仝称文房,妻子脚秃舂黄粮。 阿耋光颜不识字,指麾豪俊如驱羊。天犀压断朱鼹鼠, 瑞锦惊飞金凤凰。其馀岂足沾牙齿,欲用何能报天子。 驽马垂头抢暝尘,骅骝一日行千里。但有沉冥醉客家, 支颐瞪目持流霞。唯恐南国风雨落,碧芜狼藉棠梨花。
yán liǔ chū huáng yàn xīn   xiǎo qiān mián guò wēi shù shēn hán tái xiè qíng  
yīng shēng qiǎo zuò yān huā zhǔ jǐn páo gōng chén bēi shāng   pēi bǎi wèng chūn jiǔ xiāng
mén xià wèn shuí zài   jiàng jiē shǒu dēng huá táng lín qióng měi rén lián shān méi  
bào pa hán yuàn shuò fēng rào zhǐ xiān xiào   míng yuè huái 怀 jūn zhī
quàn jūn jīn zūn jiǔ   nián shào shǒu xīn qín dào lǎo dān piáo  
yōu yōu jìng yǒu luò yáng tóng chēng wén fáng   jiǎo chōng huáng liáng
ā dié guāng yán shí   zhǐ huī háo jùn yáng tiān duàn zhū yǎn shǔ  
ruì jǐn jīng fēi jīn fèng huáng zhān chǐ 齿   yòng néng bào tiān
chuí tóu qiǎng míng chén   huá liú xíng qiān dàn yǒu chén míng zuì jiā  
zhī dèng chí liú xiá wéi kǒng nán guó fēng luò   láng táng huā