最高楼 雨夕饯秋

清代 况周颐
风和雨、呜咽似骊歌。芳节惜蹉跎。高楼何况闻鸿雁,重衾生怕梦山河。 说伤心,应更比,送春多。 钟未到、尚馀梧几叶。更欲断、最怜花寸蜡。霜晚晼、鬓消磨。 西风树到无声苦,东篱菊亦奈愁何。剩凄清,今夕也,等閒过。
fēng shì fāng jié cuō tuó gāo lóu kuàng wén hóng yàn chóng qīn 鸿 shēng   mèng shān        
shuō shāng xīn   yīng gèng   sòng chūn duō  
zhōng wèi dào shàng gèng duàn zuì lián huā cùn shuāng wǎn wǎn bìn xiāo            
西 fēng shù dào shēng   dōng nài chóu shèng qīng jīn   děng   xián guò