最高楼 又次前韵

元代 刘敏中
吾衰矣,废治不重漪。朽木更堪围。触藩曾看赢其角,胁肩又见病于畦。此何哉,自取耳,亦难兮。待阔展月台秋待月。更别起雪堂冬听雪。花灌溉,草芟夷。偶逢林叟欢成醉,闲随沙鸟淡忘归。叹人生,尘土事,
shuāi   fèi zhì zhòng xiǔ gèng kān wéi chù fān céng kàn yíng jiǎo xié jiān   yòu jiàn bìng zāi ěr   nán   dài kuò zhǎn yuè tái qiū dài yuè gèng bié xuě táng dōng tīng xuě huā guàn gài cǎo shān ǒu féng lín   sǒu huān chéng zuì xián suí shā niǎo dàn wàng guī   tàn rén shēng chén shì