最高楼·微雨过

宋代 毛滂
微雨过,深院芰荷中。香冉冉,绣重重。玉人共倚阑干角,月华犹在小池东。入人怀,吹鬓影,可怜风。 分散去、轻如云与梦,剩下了、许多风与月,侵枕簟,冷帘栊。副能小睡还惊觉,略成轻醉早醒忪。仗行云,将此恨,到眉峰。
wēi guò   shēn yuàn zhōng xiāng rǎn rǎn   xiù chóng chóng rén gòng lán gān jiǎo   yuè huá yóu zài xiǎo chí dōng rén huái 怀   chuī bìn yǐng   lián fēng
fēn sǎn qīng yún mèng   shèng xià le duō fēng yuè   qīn zhěn diàn   lěng lián lóng néng xiǎo shuì hái jīng jué   lüè chéng qīng zuì zǎo xǐng sōng zhàng xíng yún   jiāng hèn   dào méi fēng