最高楼·花解笑

宋代 马子严
花解笑,冷淡不求知。长是殿、众芳时。鲜鲜秀颈磋圆玉,洛阳翠佩剪琉璃。向人前,迎茉莉,送荼。 
 几欲把、清香换春色。费多少、黄金酬不得。梅雨妒,麦风欺。细腰空恋当心蕊,同时犹结旧年枝。谢家娘,将远寄,待凭谁。
 
huā jiě xiào   lěng dàn qiú zhī cháng shì diàn 殿 zhòng fāng shí xiān xiān xiù jǐng cuō yuán   luò yáng cuì pèi jiǎn liú li xiàng rén qián   yíng   sòng
  &   #   1   3   ; &# 13; qīng xiāng huàn chūn fèi duō shǎo huáng jīn chóu méi   mài fēng yāo kōng liàn   dāng xīn ruǐ tóng shí yóu jié jiù nián zhī   xiè jiā   niáng jiāng yuǎn   &   #   1   3   ;   &   #   1   3   ;