最高楼·非是雪

宋代 刘辰翁
非是雪,只是玉楼成。屑不尽云英。东边老树颓然折,西头稚柳爆然声。试平安,松丈丈,竹兄兄。有谁向、金船呼小玉,又谁怜、纸帐梦飞琼。怪疏影,坠娉婷。唤起老张寒蔌蔌,好歌白雪与君听。但党家,人笑道,太粗生。
fēi shì xuě   zhǐ shì lóu chéng xiè jìn yún yīng dōng bian lǎo shù tuí rán zhé   西 tóu zhì liǔ bào rán shēng shì píng ān   sōng zhàng zhàng   zhú xiōng xiōng yǒu shuí xiàng jīn chuán xiǎo   yòu shuí lián zhǐ zhàng mèng fēi qióng guài shū yǐng   zhuì pīng tíng huàn lǎo zhāng hán   hǎo bái xuě jūn tīng dàn dǎng jiā   rén xiào dào   tài shēng