最高楼 次前韵

元代 刘敏中
文章好,自得似风漪。不定似棋围。郢人斫垩元无迹,仙家种玉不论畦。 子能之,吾耄矣,奈何兮。 都占断野芳花与月。更带却野亭风与雪。情放旷,境清夷。 木瓜暂比空函往,琼瑶已报满车归。怪天孙,浑不藉,锦云机。
wén zhāng hǎo   de fēng dìng shì wéi yǐng rén zhuó è yuán xiān jiā   zhòng lùn      
zi néng zhī   mào   nài  
dōu zhàn duàn fāng huā yuè gèng dài què tíng fēng xuě qíng fàng kuàng jìng qīng        
guā zàn kōng hán wǎng   qióng yáo bào mǎn chē guī guài tiān sūn hún   jiè jǐn   yún