醉高楼

宋代 张鎡
浮云散,天似碧琉璃。月正是、上弦时。姮娥蟾兔俱何在,广寒宫殿不应亏。这神功,千万世,有谁知。甚知解、催人须鬓老。更不算、将人情绪恼。撺掇酒,撼摇诗。山头望伴疏星落,庭前看照好花移。夜无眠,应笑我,怎如痴。
yún sàn   tiān shì liú li yuè zhèng shì shàng xián shí héng é chán zài   guǎng 广 hán gōng diàn 殿 yīng kuī zhè shén gōng   qiān wàn shì   yǒu shéi zhī shén zhī jiě cuī rén bìn lǎo gèng suàn jiāng rén qíng nǎo cuān duō jiǔ   hàn yáo shī shān tóu wàng bàn shū xīng luò   tíng qián kàn zhào hǎo huā mián   yīng xiào   zěn chī