最高楼

清代 周之琦
黄尘里,村墅半榛芜。且幸见吾庐。春风拂面馀寒在,晨星偻指故交疏。 问家中,猿与鹤,近何如。 也不为、柴桑三径菊。也不为、淇园千亩竹。衰病体、愧簪裾。 坐忘只合匡床倚,行吟仍怯短筇扶。且安心,重补读,少时书。
huáng chén   cūn shù bàn zhēn qiě xìng jiàn chūn fēng miàn hán zài   chén xīng zhǐ jiāo shū
wèn jiā zhōng   yuán   jìn
wéi chái sāng sān jìng wéi yuán qiān zhú shuāi bìng kuì zān
zuò wàng zhī kuāng chuáng   xíng yín réng qiè duǎn qióng qiě ān xīn   zhòng   shǎo shí shū