醉倒歌

宋代 陆游
曩时对酒不敢饮,侧睨旁观皆贝锦;狂言欲发畏客传,一笑未成忧祸稔。 如今醉倒官道边,插花不怕颠狂甚;行人唤起更嵬昂,牧竖扶归犹踔踸。 始知人生元自乐,误计作官常檩檩。 秋毫得丧何足论,万古兴亡一酣枕。
nǎng shí duì jiǔ gǎn yǐn   páng guān jiē bèi jǐn   kuáng yán wèi chuán   xiào wèi chéng yōu huò rěn  
jīn zuì dào guān dào biān   chā huā diān kuáng shén   xíng rén huàn gēng wéi áng   shù guī yóu chuō chěn  
shǐ zhī rén shēng yuán   zuò guān cháng lǐn lǐn  
qiū háo de sàng lùn   wàn xīng wáng hān zhěn