罪出

元代 赵孟頫
在山为远志,出山为小草。古语巳云然,见事苦不早。 平生独往愿,丘壑寄怀抱。图书时自娱,野性期自保。 谁令堕尘网,宛转受缠绕。昔为水上鸥,今如笼中鸟。 哀鸣谁复顾,毛羽日摧槁。向非亲友赠,蔬食常不饱。 病妻抱弱子,远去万里道。骨肉生别离,丘垄谁为扫。 愁深无一语,目断南云杳。恸哭悲风来,如何诉穹昊。
zài shān wèi yuǎn zhì   chū shān wèi xiǎo cǎo yún rán   jiàn shì zǎo
píng shēng wǎng yuàn   qiū huái 怀 bào shū shí   xìng bǎo
shuí lìng duò chén wǎng   wǎn zhuǎn shòu chán rào wèi shuǐ shàng ōu   jīn lóng zhōng niǎo
āi míng shuí   máo cuī gǎo xiàng fēi qīn yǒu zèng   shū shí cháng bǎo
bìng bào ruò   yuǎn wàn dào ròu shēng bié   qiū lǒng shuí wèi sǎo
chóu shēn   duàn nán yún yǎo tòng bēi fēng lái   qióng hào