醉茶轩歌为詹翰林东图作

明代 王世贞
糟丘欲颓酒池涸,嵇家小儿厌狂药。自言欲绝欢伯交,亦不愿受华胥乐。 陆郎手着茶七经,却荐此物甘沈冥。先焙顾渚之紫笋,次及扬子之中泠。 徐闻蟹眼吐清响,陡觉雀舌流芳馨。定州红瓷玉堪妒,酿作蒙山顶头露。 已令学士夸党家,复遣娇娃字纨素。一杯一杯殊未已,狂来忽鞭玄鹤起。 七碗初移糟粕觞,五弦更净琵琶耳。吾宗旧事君记无,此醉转觉知音孤。 朝贤处处骂水厄,伧父时时呼酪奴。酒耶茶耶俱我友,醉更名茶醒名酒。 一身原是太和乡,莫放真空落凡有。
zāo qiū tuí jiǔ chí   jiā xiǎo ér yàn kuáng yào yán jué huān jiāo   yuàn shòu huá    
láng shǒu zhe chá jīng   què jiàn gān shěn míng xiān bèi zhǔ zhī sǔn   yáng zi zhī zhōng líng    
wén xiè yǎn qīng xiǎng   dǒu jué què shé liú fāng xīn dìng zhōu hóng kān niàng   zuò méng shān dǐng tóu    
lìng xué shì kuā dǎng jiā   qiǎn jiāo wán bēi bēi shū wèi kuáng   lái biān xuán    
wǎn chū zāo shāng   xián gèng jìng pa ěr zōng jiù shì jūn   zuì zhuǎn jué zhī yīn    
cháo xián chù chù shuǐ è   cāng shí shí lào jiǔ chá yǒu zuì   gēng míng chá xǐng míng jiǔ    
shēn yuán shì tài xiāng   fàng zhēn kōng luò fán yǒu