醉别卢头陀

唐代 元稹
醉迷狂象别吾师,梦觉观空始自悲。尽日笙歌人散后, 满江风雨独醒时。心超几地行无处,云到何天住有期。 顿见佛光身上出,已蒙衣内缀摩尼。
zuì kuáng xiàng bié shī   mèng jué guān kōng shǐ bēi jìn shēng rén sàn hòu  
mǎn jiāng fēng xǐng shí xīn chāo xíng chǔ   yún dào tiān zhù yǒu
dùn jiàn guāng shēn shàng chū   méng nèi zhuì