醉笔呈尚长道

宋代 杨万里
晚风一雨生新涨,只送仙槎到天上。 十年相别一相逢,和气春风谈笑中。 如今耆旧晨星似,犹及先生说遗事。 舌端往往疏九河,只有剩浪无欠波。 汉渠周柱几青竹,却在先生一泓腹。 诸公道是今乏才,如何此士尚尘埃。 此行青规更黄阁,拭目孤鸿径寥廓。 能念南溪病客无,风来肯寄半行书。
wǎn fēng shēng xīn zhǎng   zhǐ sòng xiān chá dào tiān shàng  
shí nián xiāng bié xiāng féng   chūn fēng tán xiào zhōng  
jīn jiù chén xīng shì   yóu xiān sheng shuō shì  
shé duān wǎng wǎng shū jiǔ   zhǐ yǒu shèng làng qiàn  
hàn zhōu zhù qīng zhú   què zài xiān sheng hóng  
zhū gōng dào shì jīn cái   shì shàng chén āi  
xíng qīng guī gèng huáng   shì hóng 鸿 jìng liáo kuò  
néng niàn nán bìng   fēng lái kěn bàn xíng shū