阻风登燕子矶

清代 罗志让
大风掣水水尽飞,阳侯出波阻我归。况复远山衔落日,轻舟急系燕子矶。 燕子矶前一片石,危亭下瞰江水白。神禹万古开洪荒,蛟龙千里藏窟宅。 指点京口列三山,兀然可望不可攀。平沙直与青冥接,远树但在微茫间。 我今攀萝恣吟望,匹练襟天使心壮。回思局促坐篷窗,敢向风姨拜佳贶。
fēng chè shuǐ shuǐ jǐn fēi   yáng hòu chū guī kuàng yuǎn shān xián luò qīng   zhōu yàn zi    
yàn zi qián piàn shí   wēi tíng xià kàn jiāng shuǐ bái shén wàn kāi hóng huāng jiāo   lóng qiān cáng zhái    
zhǐ diǎn jīng kǒu liè sān shān   rán wàng pān píng shā zhí qīng míng jiē yuǎn   shù dàn zài wēi máng jiān    
jīn pān luó yín wàng   liàn jīn tiān shǐ 使 xīn zhuàng huí zuò péng chuāng gǎn   xiàng fēng bài jiā kuàng