祖道赋诗

隋代 慧晓
平生本胡越,闽吴各异津。联翩一倾盖,便作法城亲。 清谈解烦累,愁眉始得伸。今朝忽分手,恨失眼中人。 子向径何道,慧业日当新。我住邗江侧,终为松下尘。 沈浮从此隔,无复更有因。此别终天别,迸泪忽沾巾。
píng shēng běn yuè   mǐn jīn lián piān qīng gài   biàn 便 zuò chéng qīn
qīng tán jiě fán lèi   chóu méi shǐ shēn jīn zhāo fēn shǒu   hèn shī yǎn zhōng rén
zi xiàng jìng dào   huì dāng xīn zhù hán jiāng   zhōng wèi sōng xià chén
shěn cóng   gèng yǒu yīn bié zhōng tiān bié   bèng lèi zhān jīn