邹子尹偕僧秋水见访门者不知却之相见乃一笑

明代 袁宏道
几失孔文举,惊逢祢正平。云澄天自澈,月上海先明。 渴骥闻泉喜,孤鸿见侣鸣。昭文琴自好,无那有亏成。
shī kǒng wén   jīng féng zhèng píng yún chéng tiān chè yuè   shàng hǎi xiān míng    
wén quán   hóng 鸿 jiàn míng zhāo wén qín hào   yǒu kuī chéng