走笔追王内丘

唐代 卢仝
自识夫子面,便获夫子心。夫子一启颜,义重千黄金。 平原孟尝骨已土,始有夫子堪知音。忽然夫子不语, 带席帽,骑驴去。余对醁醽不能斟,君且来, 余之瞻望心悠哉。零雨其濛愁不散,闲花寂寂斑阶苔。 不如对此景,含笑倾金罍。莫问四肢畅,暂取眉头开。 弦琴待夫子,夫子来不来。
shí miàn   biàn 便 huò xīn yán   zhòng qiān huáng jīn
píng yuán mèng cháng   shǐ yǒu kān zhī yīn rán  
dài mào   duì líng néng zhēn   jūn qiě lái  
zhī zhān wàng xīn yōu zāi líng méng chóu sàn   xián huā bān jiē tái
duì jǐng   hán xiào qīng jīn léi wèn zhī chàng   zàn méi tóu kāi
xián qín dài   lái lái