走笔赠独孤驸马

唐代 李白
都尉朝天跃马归,香风吹人花乱飞。银鞍紫鞚照云日, 左顾右盼生光辉。是时仆在金门里,待诏公车谒天子。 长揖蒙垂国士恩,壮心剖出酬知己。一别蹉跎朝市间, 青云之交不可攀。倘其公子重回顾,何必侯嬴长抱关。
wèi cháo tiān yuè guī   xiāng fēng chuī rén huā luàn fēi yín ān kòng zhào yún  
zuǒ yòu pàn shēng guāng huī shì shí zài jīn mén   dài zhào gōng chē tiān
cháng méng chuí guó shì ēn   zhuàng xīn pōu chū chóu zhī bié cuō tuó cháo shì jiān  
qīng yún zhī jiāo pān tǎng gōng chóng huí   hóu yíng zhǎng bào guān