走笔谢孟谏议寄新茶

唐代 卢仝
日高丈五睡正浓,军将打门惊周公。口云谏议送书信, 白绢斜封三道印。开缄宛见谏议面,手阅月团三百片。 闻道新年入山里,蛰虫惊动春风起。天子须尝阳羡茶, 百草不敢先开花。仁风暗结珠琲瓃,先春抽出黄金芽。 摘鲜焙芳旋封裹,至精至好且不奢。至尊之馀合王公, 何事便到山人家。柴门反关无俗客,纱帽笼头自煎吃。 碧云引风吹不断,白花浮光凝碗面。一碗喉吻润, 两碗破孤闷。三碗搜枯肠,唯有文字五千卷。四碗发轻汗, 平生不平事,尽向毛孔散。五碗肌骨清,六碗通仙灵。 七碗吃不得也,唯觉两腋习习清风生。蓬莱山,在何处。 玉川子,乘此清风欲归去。山上群仙司下土, 地位清高隔风雨。安得知百万亿苍生命, 堕在巅崖受辛苦。便为谏议问苍生,到头还得苏息否。
gāo zhàng shuì zhèng nóng   jūn jiāng mén jīng zhōu gōng kǒu yún jiàn sòng shū xìn  
bái juàn xié fēng sān dào yìn kāi jiān wǎn jiàn jiàn miàn   shǒu yuè yuè tuán sān bǎi piàn
wén dào xīn nián shān   zhé chóng jīng dòng chūn fēng tiān cháng yáng xiàn chá  
bǎi cǎo gǎn xiān kāi huā rén fēng àn jié zhū bèi léi   xiān chūn chōu chū huáng jīn
zhāi xiān bèi fāng xuán fēng guǒ   zhì jīng zhì hǎo qiě shē zhì zūn zhī wáng gōng  
shì biàn 便 dào shān rén jiā chái mén fǎn guān   shā mào lóng tou jiān chī
yún yǐn fēng chuī duàn   bái huā guāng níng wǎn miàn wǎn hóu wěn rùn  
liǎng wǎn mèn sān wǎn sōu cháng   wéi yǒu wén qiān juǎn wǎn qīng hàn  
píng shēng píng shì   jǐn xiàng máo kǒng sàn wǎn qīng   liù wǎn tōng xiān líng
wǎn chī de   wéi jué liǎng qīng fēng shēng péng lái shān   zài chǔ
chuān   chéng qīng fēng guī shān shàng qún xiān xià  
wèi qīng gāo fēng ān zhī bǎi wàn 亿 cāng shēng mìng  
duò zài diān shòu xīn biàn 便 wèi jiàn wèn cāng shēng   dào tóu hái fǒu