走笔送僧义冲

宋代 楼钥
一气行太虚,流形纷不齐。 要之本无物,洞然无足疑。 梵志有至言,还我未生时。 烧了似不曾,亦有毛僧词。 冲师名家子,少年习裘箕。 谈吐霏木屑,落笔皆珠玑。 自称十年来,不复念作诗。 空门坐枯禅,绮语知昨非。 闻之意已消,谈笑到日西。 习气终未尽,旧编还自携。 秀句堪供佛,古作力可追。 爱玩不去手,未免成一痴。 又欲上西湖,驻锡来语离。 我生堕宿业,笔砚置藩篱。 拔擢困胃肾,未老神已疲。 几欲焚故藁,要使心清夷。 君诗既不作,何不等弃之。 万事都放下,一意探玄机。 语罢复自笑,无使高人知。 作诗固无用,参禅亦胡为。 劝人反自蹈,此纸何必挥。 不如两俱忘,他时赤体归。
xíng tài   liú xíng fēn  
yào zhī běn   dòng rán  
fàn zhì yǒu zhì yán   hái wèi shēng shí  
shāo le céng   yǒu máo sēng  
chōng shī míng jiā   shào nián qiú  
tán fēi xiè   luò jiē zhū  
chēng shí nián lái   niàn zuò shī  
kōng mén zuò chán   zhī zuó fēi  
wén zhī xiāo   tán xiào dào 西  
zhōng wèi jǐn   jiù biān hái xié  
xiù kān gòng   zuò zhuī  
ài wán shǒu   wèi miǎn chéng chī  
yòu shàng 西   zhù lái  
shēng duò 宿   yàn zhì fān  
zhuó kùn wèi shèn   wèi lǎo shén  
fén gǎo   yào shǐ 使 xīn qīng  
jūn shī zuò   děng zhī  
wàn shì dōu fàng xià   tàn xuán  
xiào   shǐ 使 gāo rén zhī  
zuò shī yòng   cān chán wéi  
quàn rén fǎn dǎo   zhǐ huī  
liǎng wàng   shí chì guī