走笔恼徐汀州入计

明代 王世贞
尔时邢州侯,伏谒上帝前。称友四五臣,各自操其权。 清狂在膏肓,一切不受痊。朝拥红鹔鹴,夕挂酒垆边。 北斗神浆竭,南斗为相延。大呼阳春倡,忽恼天公眠。 擿令巨鳌走,漂沦众神仙。岳分太古色,海吐齐州烟。 君今五马去,亦自称朝天。回首阊阖空,其臣谁复然。 乃知宇宙能作态,风雨一度三千年。
ěr shí xíng zhōu hóu   shàng qián chēng yǒu chén   cāo quán    
qīng kuáng zài gāo huāng   qiè shòu quán cháo yōng hóng shuāng   guà jiǔ biān    
běi dǒu shén jiāng jié   nán dòu wèi xiāng yán yáng chūn chàng   nǎo tiān gōng mián    
lìng áo zǒu   piāo lún zhòng shén xiān yuè fēn tài hǎi   zhōu yān    
jūn jīn   chēng cháo tiān huí shǒu chāng kōng   chén shuí rán    
nǎi zhī zhòu néng zuò tài   fēng sān qiān nián