总宜园

宋代 翁元龙
此间不愧总宜名,山色湖光任雨晴。 鸿雁一声秋意惨,疏杨援曳尚多情。
jiān kuì zǒng míng   shān guāng rèn qíng  
hóng 鸿 yàn shēng qiū cǎn   shū yáng yuán shàng duō qíng