宗演师金书妙法莲经

宋代 周紫芝
稽首无上尊,为世大慈父。为悯一切众,流浪诸苦海。 滋无碍辨才,广为众生说。譬如大火宅,随念得清凉。 又令诸穷子,获此大宝珠。是真秘密藏,故名妙法华。 非思量分别,而以得解悟。虽诸大菩萨,有所不能知。 况于声闻众,岂复闻妙义。如来广开示,一一令悟入。 众生悉皆晓,而况于声闻。我佛出现世,了此一大缘。 当如佛所说,是最为第一。今此大比邱,舍所甚爱者。 百炼真黄金,销铄为书写。具诸大宝贝,更以为庄严。 偷儿甚魁侩,如飞天药叉。诸所经过处,悉为尸陁林。 大火所藏灭,毫发无遗馀。龙天诸善神,悉力来加护。 究竟不得坏,我今同赞叹。普告诸佛子,凡所见闻者。 信心自坚固,各各普授持。
shǒu shàng zūn   wèi shì wèi mǐn qiè zhòng liú   làng zhū hǎi    
ài biàn cái   guǎng 广 wéi zhòng shēng shuō huǒ zhái suí   niàn qīng liáng    
yòu lìng zhū qióng zi   huò bǎo zhū shì zhēn cáng   míng miào huá    
fēi liáng fēn bié   ér de jiě suī zhū yǒu   suǒ néng zhī    
kuàng shēng wén zhòng   wén miào lái guǎng kāi 广 shì   lìng    
zhòng shēng jiē xiǎo   ér kuàng shēng wén chū xiàn shì le   yuán    
dāng suǒ shuō   shì zuì wéi jīn qiū shě   suǒ shén ài zhě    
bǎi liàn zhēn huáng jīn   xiāo shuò wéi shū xiě zhū bǎo bèi gèng   wéi zhuāng yán    
tōu ér shén kuí kuài   fēi tiān yào chā zhū suǒ jīng guò chù   wèi shī tuó lín    
huǒ suǒ cáng miè   háo lóng tiān zhū shàn shén   lái jiā    
jiū jìng huài   jīn tóng zàn tàn gào zhū fán   suǒ jiàn wén zhě    
xìn xīn jiān   shòu chí