棕笋

宋代 张镃
庭阶少幽蔚,树石聊森陈。海棕最先来,相看两经春。 风枯黄发短,雨老苍皮皴。叶添朝暮层,尚欠著语新。 阴霖歘几月,芳苞吐轮囷。尝闻肤毳间,若笋味可珍。 使其姿柔媚,未必藏甘淳。耐馋不忍剖,是乃吾术仁。 诗人例虚谈,夸衒母谆谆。缘木而得鱼,虑贻俗子嗔。
tíng jiē shǎo yōu wèi   shù shí liáo sēn chén hǎi zōng zuì xiān lái xiāng   kàn liǎng jīng chūn    
fēng huáng duǎn   lǎo cāng cūn tiān zhāo céng shàng   qiàn zhù xīn    
yīn lín chuā yuè   fāng bāo lún qūn cháng wén cuì jiān ruò   sǔn wèi zhēn    
shǐ 使 姿 róu mèi   wèi cáng gān chún nài chán rěn pōu shì   nǎi shù rén    
shī rén tán   kuā xuàn zhūn zhūn yuán ér   chēn