棕榈蝇拂歌

唐代 韦应物
棕榈为拂登君席,青蝇掩乱飞四壁。文如轻罗散如发, 马尾牦牛不能絜.柄出湘江之竹碧玉寒, 上有纤罗萦缕寻未绝。左挥右洒繁暑清,孤松一枝风有声。 丽人纨素可怜色,安能点白还为黑。
zōng wèi dēng jūn   qīng yíng yǎn luàn fēi wén qīng luó sàn  
wěi máo niú néng jié   . bǐng chū xiāng jiāng zhī zhú hán  
shàng yǒu xiān luó yíng xún wèi jué zuǒ huī yòu fán shǔ qīng   sōng zhī fēng yǒu shēng
rén wán lián   ān néng diǎn bái hái wèi hēi