宗良国将以近作见示且致知己之感有答一章

明代 王世贞
行卷初开喜欲狂,看来字字挟风霜。那从帝子鸣銮玉,且学书生看屋梁。 忆旧明珰投汉渚,怜才清梦绕吴阊。知君岂少南州誉,误信王生齿舌香。
xíng juàn chū kāi kuáng   kàn lái xié fēng shuāng cóng míng luán qiě   xué shū shēng kàn liáng    
jiù míng dāng tóu hàn zhǔ   lián cái qīng mèng rào chāng zhī jūn shǎo nán zhōu   xìn wáng shēng chǐ shé 齿 xiāng