宗公以兰见遗风叶萧散兰芽并茁一干双花斗开宗以为瑞乞诗记其事

宋代 释德洪
深林忽见兰芽茁,不谓无人亦自贤。数叶横风作纤瘦,双花含雪吐明鲜。 照人秀色虽堪画,入骨真香不可传。今日东君应择婿,谁家兄弟斗清妍。
shēn lín jiàn lán zhuó   wèi rén xián shù héng fēng zuò xiān shòu shuāng   huā hán xuě míng xiān    
zhào rén xiù suī kān huà   zhēn xiāng chuán jīn dōng jūn yīng shuí 婿   jiā xiōng dòu qīng yán