纵笔

宋代 陆游
常笑相如赋上林,肯为子政铸黄金。 心光自发谁能障?踵息无声不厌深。 摇齿复牢堪决肉,枯颅再茁已胜簪。 老松涧底虽终弃,霜雪元知不解侵。
cháng xiào xiàng shàng lín   kěn wèi zi zhèng zhù huáng jīn
xīn guāng shuí néng zhàng   zhǒng shēng yàn shēn
yáo chǐ 齿 láo kān jué ròu   zài zhuó shèng zān
lǎo sōng jiàn suī zhōng   shuāng xuě yuán zhī jiě qīn