资州路月山亭

宋代 范祖禹
轩亭枕苍峰,缥缈视空阔。 长江翻天去,回斡地轴折。 洪涛破山门,崖谷尽争裂。 孤云行无踪,飞鸟去自没。 游子怨路长,烦襟此披豁。 昔观黄河流,浩荡窥禹穴。 乾坤何壮观,永叹旧游绝。 兹亭虽非匹,山水颇秀发。 茫茫八紘内,所历但毫末。 安得乘飞飙,人寰瓷超越。
xuān tíng zhěn cāng fēng   piāo miǎo shì kōng kuò  
cháng jiāng fān tiān   huí zhóu zhé  
hóng tāo shān mén   jǐn zhēng liè  
yún xíng zōng   fēi niǎo méi  
yóu yuàn cháng   fán jīn huō  
guān huáng liú   hào dàng kuī xué  
qián kūn zhuàng guān   yǒng tàn jiù yóu jué  
tíng suī fēi   shān shuǐ xiù  
máng máng hóng nèi   suǒ dàn háo  
ān chéng fēi biāo   rén huán chāo yuè