自中宿上韶阳道中有作 其七

清代 屈大均
天然勾漏几峰深,弹子谁穿铁壁心。乱出风云无数窦,长含水石有馀音。 空中花满知霜瀑,绝顶松多隐玉簪。猿鸟不知人有怨,声声相应膝间琴。
tiān rán gōu lòu fēng shēn   dàn shuí chuān 穿 tiě xīn luàn chū fēng yún shù dòu zhǎng   hán shuǐ shí yǒu yīn    
kōng zhōng huā mǎn zhī shuāng   jué dǐng sōng duō yǐn zān yuán niǎo zhī rén yǒu yuàn shēng   shēng xiāng yìng jiān qín