紫踯躅

唐代 元稹
紫踯躅,灭紫拢裙倚山腹。文君新寡乍归来, 羞怨春风不能哭。我从相识便相怜,但是花丛不回目。 去年春别湘水头,今年夏见青山曲。迢迢远在青山上, 山高水阔难容足。愿为朝日早相暾,愿作轻风暗相触。 乐踯躅,我向通州尔幽独。可怜今夜宿青山, 何年却向青山宿。山花渐暗月渐明,月照空山满山绿。 山空月午夜无人,何处知我颜如玉。
zhí zhú   miè lǒng qún shān wén jūn xīn guǎ zhà guī lái  
xiū yuàn chūn fēng néng cóng xiāng shí biàn 便 xiāng lián   dàn shì huā cóng huí
nián chūn bié xiāng shuǐ tóu   jīn nián xià jiàn qīng shān tiáo tiáo yuǎn zài qīng shān shàng  
shān gāo shuǐ kuò nán róng yuàn wèi cháo zǎo xiāng tūn   yuàn zuò qīng fēng àn xiāng chù
zhí zhú   xiàng tōng zhōu ěr yōu lián jīn 宿 qīng shān  
nián què xiàng qīng shān 宿 shān huā jiàn àn yuè jiàn míng   yuè zhào kōng shān mǎn shān 绿
shān kōng yuè rén   chǔ zhī yán