子直携杂文见过

宋代 刘敞
王孙少年敏于笔,壮如骅骝勇鹯鹘。摇毫裂简殊多端,因事陈词不专一。 春风吹空花满眼,秋霜缩物寒吹骨。元气回复无常形,四时变化岂定律。 斯文法天亦自然,古来达者犹识偏。今君始冠便如此,后日更老当谁先。 忆昔孟轲有遗语,取之左右逢其源。乃知述作繫根本,根本苟盛枝条繁。 君能致身取不朽,得世知吾得贤友。
wáng sūn shào nián mǐn   zhuàng huá liú yǒng zhān yáo háo liè jiǎn shū duō duān   yīn shì chén zhuān
chūn fēng chuī kōng huā mǎn yǎn   qiū shuāng suō hán chuī yuán huí cháng xíng   shí biàn huà dìng
wén tiān rán   lái zhě yóu shí piān jīn jūn shǐ guān biàn 便   hòu gēng lǎo dāng shuí xiān
mèng yǒu   zhī zuǒ yòu féng yuán nǎi zhī shù zuò gēn běn   gēn běn gǒu shèng zhī tiáo fán
jūn néng zhì shēn xiǔ   shì zhī xián yǒu