子直示以新诗一轴偶为四韵奉谢

宋代 程颢
治剧君能佚,居闲我更慵。自惟降藻丽,不解断舂容。 寡和知高唱,深情见古风。静吟梁甫意,真似卧隆中。
zhì jūn néng   xián gèng yōng wéi jiàng zǎo   jiě duàn chōng róng    
guǎ zhī gāo chàng   shēn qíng xiàn fēng jìng yín liáng zhēn   lóng zhōng