紫芝歌

明代 释函是
高山高可极,深谷深可至。中有四皓者,采芝避秦始。 作歌以忘年,蒲轮安足致。富贵良多忧,贫贱乃肆志。 天下而既定,汉高徵不出。亡匿曾几时,竟为孝惠侍。 古今竞相传,皆仰留侯智。青松与白云,商山今尚在。
gāo shān gāo   shēn shēn zhì zhōng yǒu hào zhě   cǎi zhī qín shǐ
zuò wàng nián   lún ān zhì guì liáng duō yōu   pín jiàn nǎi zhì
tiān xià ér dìng   hàn gāo zhēng chū wáng céng shí   jìng wèi xiào huì shì
jīn jìng xiāng chuán   jiē yǎng liú hòu zhì qīng sōng bái yún   shāng shān jīn shàng zài