自箴

宋代 范成大
有对易成畛域,无情那有从违。 痴人妄认逆境,平地自生铁围。 白傅病犹牵爱,晃公老未断嗔。 莫问是情是性,但参无我无人。 俗物汨陈大好,家奴倒迕何诛。 泡幻初无典要,光阴况已桑榆。
yǒu duì chéng zhěn   qíng yǒu cóng wéi  
chī rén wàng rèn jìng   píng shēng tiě wéi  
bái bìng yóu qiān ài   huǎng gōng lǎo wèi duàn chēn  
wèn shì qíng shì xìng   dàn cān rén  
chén hǎo   jiā dào zhū  
pào huàn chū diǎn yào   guāng yīn kuàng sāng