自箴

宋代 单人耘
何以补蹉跎,落笔戒轻妄。苍劲虽有姿,稚拙亦成相。 要皆能持重,各自见力量。秋树作老红,转若春花灿。
cuō tuó   luò jiè qīng wàng cāng jìng suī yǒu 姿   zhì zhuō chéng xiāng
yào jiē néng chí zhòng   xiàn liàng qiū shù zuò lǎo hóng   zhuǎn ruò chūn huā càn